[A9]Zone™ THPT Bà Điểm


 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng NhậpĐăng Nhập  Đăng kýĐăng ký  

FMvi-Group Bạn muốn yêu cầu ca khúc ? Click


Message :
Signature :
Background :
Forum 4ALL
  • Forum 4ALL

FMvi-Group Bạn muốn yêu cầu ca khúc ? Click

Share|

1886 - Arsenal ra đời 2

Xem chủ đề cũ hơn
Xem chủ đề mới hơn
Go down
Tác giảThông điệp
vupham
Admin!!!
avatar
Admin!!!
Posts : 326
Xu : 4113
Thanked : 8
Gia nhập : 28/09/2010
Age : 26
Đến từ : HCMC
Level: 26 Kinh nghiệm: 326%
Sinh mạnh: 326/100
Pháp lực: 26/100
Bài gửiTiêu đề: 1886 - Arsenal ra đời 2 Sat Mar 05, 2011 7:57 am


(AFCVN) - 1948: Một giai đoạn mới



Vậy là chiến tranh thế giới 2 cũng đã chấm dứt.





Những con số thống kê
khiến nhân loại phải bàng hoàng về sức tàn phá của chiến tranh. Nhưng
dù thế nào đi nữa, nó chẳng thể dập tắt được ngọn lửa cuồng nhiệt của
người hâm mộ đối với bóng đá. Các hoạt động thể thao dần trở lại bình
thường. Người ta vẫn đến sân vận động các chiều thứ 7, hò reo cuồng
loạn cùng trái bóng tròn. Highbury hàng tuần đều đặn tiếp đón gần 30000
cổ động viên. Họ thật sự đã làm nên sự phấn khích, động viên đối với
các cầu thủ.

Mùa bóng đầu 1946 - 47 không được khả quan cho lắm với vị trí 13 chung
cuộc nhưng bù lại câu lạc bộ chào đón hai gương mặt mới về sau rất nổi
tiếng là Ronnie Rook và Joe Mercer. Mùa giải sau có thêm Tom Whittaker
xuất hiện trên băng ghế huấn luyện viên. Đó là những nhân tố mới tạo
nên sức mạnh cho đội bóng.

Giáng sinh 1947... Đã hơn 60 năm kể từ ngày Arsenal được thành lập ở
phía Nam dải sông Thames. Họ là một trong những câu lạc bộ có bề dày
lịch sử cũng như thành tích nhiều nhất Anh quốc. Chiến tranh đi qua như
cơn bão lốc, đã có bao nhiêu chàng cầu thủ xuất sắc, những cổ động viên
cuồng nhiệt phải khoác lên mình bộ quân phục để rồi biến mất trong làn
khói súng đạn? Arsenal đã từng ngự trị trên đỉnh cao nhất của bóng đá
Anh quốc nhưng giờ đây họ lại trở về vạch xuất phát, cùng đối diện với
những khó khăn chung như các đội bóng khác...

Lẽ thường trong dịp Giáng sinh, bóng đá sẽ phải nhường chỗ cho các sở
thích như mua sắm, du lịch... Có bao nhiêu công việc cũng như nghĩa vụ
trong dịp này! Thế nhưng đó không phải là giáng sinh 1947 khi có đến
58000 người đổ đến sân Roker Park để xem Sunderland và Arsenal thi đấu.
Trận đấu đó không thật sự thành công lắm bởi Arsenal đã suýt thua. May
mắn thay chỉ còn 10 phút nữa hết giờ thì Bryn Jones nhanh chân ghi bàn
gỡ hoà 1-1.

Nhưng trận hòa đơn giản chỉ là một trận hòa, Arsenal vẫn luôn khiến cổ
động viên hài lòng với những màn trình diễn của mình. Ngược lại, ban
quản trị câu lạc bộ cũng rất vui bởi với sự ủng hộ đông đảo như thế,
tiền chảy về sân Highbury đủ để đội bóng có thể tồn tại trong những
tháng ngày khó khăn đó. Thời gian ấy, Arsenal là một trong những câu
lạc bộ có số người hâm mộ nhiều nhất và luôn có một đám đông cổ vũ cho
họ ở bất cứ nơi nào Arsenal thi đấu. Ngày đầu năm mới 1948, Arsenal
viếng thăm Maine Road để thi đấu với Manchester United, kình địch của
đội bóng sau này (dĩ nhiên, còn tại thời điểm đó Man đỏ chưa là cái gì
cả so với Arsenal). Cổ động viên hai đội bóng đã thiết lập một kỉ lục
của giải bóng đá Anh với 83260 người kéo đến sân vận động!

Điều đó lí giải thành công của Arsenal mùa giải đó. Đội bóng không để
thua bất cứ trận đấu nào số 17 vòng đấu đầu tiên, trong đó gồm loạt 6
trận thắng liên tiếp đầu mùa. Ronnie Rooke dẫn đầu danh sách phá lưới
với 33 bàn thắng. Cúp vô địch lại một lần nữa trở lại chốn quen thuộc
trong sự vui mừng của các cổ động viên Arsenal. Họ đã không phải thất
vọng!

Thành tích mùa bóng 1947-1948



Trận: 42
Thắng:23
Hòa: 13
Thua: 6
Bàn thắng: 81
Bàn thua: 32
Điểm: 59
Vị trí: 1

1950



Cúp FA trong con mắt người Anh, xét theo một góc độ nào đó còn danh giá
hơn chiếc cúp vô địch giải hạng Nhất. Đó là giải đấu lâu đời nhất thế
giới và quy tụ tất cả các đội bóng xứ sở sương mù. Thực tế là các trận
đấu tranh cúp FA luôn thu hút đông đảo sự chú ý của mọi người. Thế nên
các cổ động viên của Arsenal chẳng hề phiền lòng chút nào với 2 trận
thua của đội nhà trước Liverpool trong giải vô địch Anh 1949-50.

Hai trận đấu đó sẽ nhanh chóng trôi vào dĩ vãng bởi trận đấu thứ 3 giữa
2 đội mùa giải đó mới đi vào lịch sử. Ngày 29/4/1950 Arsenal đã đánh
bại Liverpool trong trận chung kết FA với tỉ số 2-0 để lần thứ 3 đoạt
lấy chiếc cúp bạc mang về London.

Trước trận đấu có chút ít lúng túng: cả hai đều nổi danh với chiếc áo
đỏ truyền thống. Sẽ phải có sự thay đổi trang phục. Arsenal bước ra sân
với bộ áo vàng (về sau rất nổi tiếng, tuy nhiên quần trắng chứ không
phải quần xanh như ngày nay) trong khi Liverpool mặc bộ quần đen áo
trắng. Nhưng dù diện thế nào Liverpool vẫn là kẻ thua.

Trang phục không chỉ là điều bận tâm duy nhất, điều khiến Tom Whittaker
đau đầu chính là Reg Lewis. Dường như anh chàng này rất biết vị thế
ngôi sao của mình nên chả mấy khi anh thi đấu một cách tích cực. Tom
Whittaker khá nhiều lần phải thay Reg Lewis ra bởi anh đi trên sân với
bộ mặt ngái ngủ! Nhưng đó là một tay ghi bàn cừ khôi, chẳng có ai phủ
định được điều đó. Cuối cùng Tom Whittaker quyết định đánh cược vào
Lewis và anh đã chứng minh giá trị với 2 bàn thắng chia đều cho mỗi
hiệp đấu.



Niềm vui chiến thắng

Con đường tới cúp FA


Vòng 3: Arsenal - Sheffield Wednesday 1-0 (Lewis)
Vòng 4: Arsenal - Swansea Town 2-1 (Barnes, Logie)
Vòng 5: Arsenal - Burnley 2-0 (Compton D, Lewis)
Vòng 6: Arsenal - Leeds United 1-0 (Lewis)
Bán kết: Arsenal - Chelsea 2-2 (Compton L, Cox)
Đá lại: Arsenal - Chelsea 1-0 (Cox)
Chung kết: Arsenal - Liverpool 2-0 (Lewis (2))

Năm 1950 còn ghi dấu một kỉ lục thú vị: cầu thủ Leslie Compton của
Arsenal trở thành cầu thủ già nhất ở lần đầu tiên khoác áo đội tuyển
quốc gia trong lịch sử bóng đá. Ngày 15/11/1950 anh thi đấu cho đội
tuyển Anh đá với xứ Wales ở tuổi 38!


Leslie Compton

1951



Arsenal kết thúc mùa giải 1950 – 51 với vị trí thứ 5 chung cuộc. Mọi
việc có thể sẽ rất khác nếu như Doug Lishman, chân sút chủ lực của họ
khi đó không sớm bị chấn thương.


1953



Trong bóng đá cần phải có một chút ít may mắn, những may mắn mà ta
không thể ngờ tới trước. Mùa giải 1952-53 các pháo thủ liên tục nã đạn
vào đối thủ nhưng có mấy ai biết rằng số bàn thắng mà họ ghi được sẽ
giúp họ mang vinh quang về sân Highbury? Chắc hẳn Preston North End
phải rất cay cú vì họ đã mất cúp vô địch chỉ bởi kém Arsenal số bàn
thắng trung bình mỗi trận!

Đó là một mùa bóng đáng nhớ. Arsenal thể hiện một lối đá uy lực, nhất
là qua 2 trận thắng đội bóng láng giềng đồng thời cũng là đối thủ
truyền kiếp Tottenham cả lượt đi lượt về, với tỉ số 3-1 tại White Hart
Lane và 4-0 tại Highbury. Nhưng Preston cũng tỏ ra uy lực không kém và
suốt mùa bóng họ luôn bám đuổi Arsenal sát nút.

Mùa giải chỉ còn 2 vòng đấu, Arsenal 52 điểm trong khi Preston cũng đã
kiếm được 50 điểm. Họ sẵn sàng chờ đợi Arsenal tại Deepdale trong vòng
đấu áp chót. Thế rồi các chàng pháo thủ đi và về với 2 bàn tay trắng.
Preston đánh bại họ với tỉ số 2-0 và trận đấu cuối cùng vượt qua Derby
trong trận đấu giữa tuần để có trong tay 54 điểm.

Mọi ánh mắt đổ dồn về Highbury. Hơn ai hết các cầu thủ Arsenal hiểu rõ
trận đấu cuối cùng với Burnley quan trọng đến thế nào. Họ phải thắng
nhưng Burnley đâu phải đội bóng dễ xơi. Câu lạc bộ này đang đứng thứ 6
trong bảng xếp hạng và hoàn toàn không phải là đội bóng yếu. Sân nhà
Highbury là hi vọng lớn nhất của Arsenal. Thế nhưng oái ăm thay, vừa
vào trận được 3 phút Joe Mercer đã sút tung lưới nhà! Cả vùng Deepdale
hò reo cuồng loạn như thể chiếc cúp vô địch đã về với họ vậy. Nhưng
Arsenal là Arsenal và 30 chưa phải là Tết. Bàn thua chỉ khiến các cầu
thủ thêm kích thích, họ ào lên như cơn cuồng phong.

Logie,Forbes, Lishman liên tiếp ghi bàn đảm bảo chiến thắng cho
Arsenal. Burnley gỡ thêm một trái ở hiệp 2 nhưng vô ích, Arsenal đã
kiếm được 2 điểm trọn vẹn. Sân Highbury rộn ràng niềm vui bởi với tỉ số
đó, Arsenal là người chiến thắng trong cuộc đua với Preston.

Theo cách tính số bàn thắng trung bình mỗi trận, hiệu số dương 0.099 =
1.516 (Arsenal) - 1.417 (Preston) đã chỉ ra ngôi thứ mùa bóng đó.
Arsenal là nhà quán quân! Với 7 chiếc cúp, đội bóng đã lập nên kỉ lục
tại giải hạng Nhất về số lần vô địch.

Thống kê mùa giải



Trận: 42
Thắng: 21
Hòa: 12
Thua: 9
Bàn thắng: 97
Bàn thua: 64
Điểm: 54
Vị trí: 1

64 bàn thua là một con số kỉ lục nhưng dù sao chiếc cúp đã trở về miền Nam.

(AFCVN) - 1954: Tuột dốc



Alex James mất năm 1954 và tiếp theo là cái chết của Tom Whittaker
(1956), như điềm dự báo cho sự đi xuống của một trong những câu lạc bộ
vĩ đại nhất nước Anh.




1963



Kể từ lần đoạt chiếc cúp vô địch thứ 7, 17 năm sau đó là 17 năm thất
vọng đối với Arsenal. Phòng truyền thống của họ không bổ sung thêm được
chiếc cup nào. Chua chát hơn khi đó lại là thời kì rực rỡ nhất của
Tottenham (1960 -1967). Suốt những năm tháng đó Tottenham trở thành câu
lạc bộ đầu tiên (trong thế kỉ 20) đoạt cú đúp FA và giải hạng Nhất
trong cùng 1 mùa giải (1961), bảo vệ thành công cúp vô địch mùa giải
sau đó, là câu lạc bộ Anh quốc đầu tiên giành được cúp châu Âu (1963)
và năm 1967 một lần nữa chiến thắng tại cúp FA. Rõ ràng điều đó không
làm cổ động viên Arsenal thích thú. 17 năm im hơi lặng tiếng, Arsenal
chỉ làm người hâm mộ vui lòng chút xíu với một số chiến công nho nhỏ.
Năm 1963 Arsenal tham gia giải Inter-Cities Fair Cup, tiền thân của cúp
Hội chợ và sau này là UEFA Cup. Ngày 25/9/1963 đội bóng tới làm khách
tại Đan Mạch thi đấu với Staevnet trong trận đấu đầu tiên. Arsenal đã
gây ấn tượng cho cả châu Âu với chiến thắng 7-1 ngay trên sân khách.
Baker và Strong thỏa sức tung hoành và mỗi người bỏ túi ba bàn thắng.
Chiến thắng rất đậm nhưng thật không may vòng đấu tiếp Arsenal bị chặn
đứng bởi RFC Liege.


1966



Đó là năm Arsenal tổ chức kỉ niệm 80 năm thành lập câu lạc bộ. Thế
nhưng bên cạnh niềm tự hào đó, các cầu thủ của họ vẫn không thể chiến
thắng trên sân cỏ và đội bóng luôn ở phần bên kia của bảng xếp hạng.
Năm ấy ghi nhận 1 kỉ lục không lấy gì vui vẻ về mức khán giả ít nhất
đến theo dõi Arsenal thi đấu trên sân nhà tính từ chiến tranh thế giới
lần thứ nhất. Con số đó là 4544, trong trận đấu tiếp Leeds United.
Leeds đang đứng thứ 2 trong bảng xếp hạng và họ dễ dàng vượt qua
Arsenal với tỉ số 3-0. Tuy nhiên trận thắng 2 ngày sau trước Leicester
City đã cải thiện vị trí của Arsenal. Mùa bóng đó Arsenal xếp thứ 14,
vị trí tồi nhất của họ kể từ năm 1930! Nhưng người hâm mộ biết rằng đội
bóng đã có những thời kì còn khó khăn hơn nhiều và không dễ gì đánh gục
Arsenal... Kể từ đó đội bóng có những thay đổi tích cực.

HLV Billy Wright bị sa thải và thay thế ông là Bertie Mee. Hội đồng
quản trị đã làm mọi người bất ngờ bởi đã gạt ra những gương mặt sáng
giá mà giới truyền thông nhắc đến. Giống như Tom Whittaker vốn là huấn
luyện viên độ trẻ được cất nhắc lên, Bertie Mee cũng đang làm việc
trong câu lạc bộ. Ông là người quản lí phòng vật lí trị liệu và để có
thể mời được ông vào chiếc ghế HLV, ban lãnh đạo Arsenal đã phải đồng ý
với điều kiện mà ông nằng nặc yêu cầu. Đó là nếu ông chỉ đạo không
thành công thì sẽ được khôi phục lại chức vụ cũ. Thực tế là Bertie Mee
lo lắng hơi thừa. Ông tại vị đến tận 10 năm và dưới sự dẫn dắt của ông
Arsenal đã tìm lại được những chiến công.


Bertie Mee, vị HLV huyền thoại của Arsenal


1968



Năm 1966, Arsenal lần đầu tiên tham gia League Cup. Chỉ sau 2 năm tham
gia, họ đã vào đến trận chung kết! Tuy nhiên thực sự vào thời điểm đó
Leeds United là một đối thủ lớn. Trong trận chung kết họ đánh bại
Arsenal 1-0 và giành chiếc cúp trước sự tiếc nuối của cổ động viên
Arsenal. Nhưng rõ ràng đội bóng đang mạnh dần lên. Trận chung kết là
trận đấu duy nhất mà Arsenal không ghi bàn trong giải đó.


1969


2 năm liên tiếp, Arsenal có mặt tại trận chung kết League Cup và lần
này họ sẽ đối đầu với một đối thủ nhẹ kí hơn nhiều. Không ai dám đặt
cược vào đội bóng hạng 3 Swindon Town bởi những cầu thủ nghiệp dư này
dù có cuộc phiêu lưu tuyệt đẹp nhưng Arsenal là quá tầm đối với họ. Tuy
nhiên may mắn lại đến với Swindon Town vì phần thắng có thể nói chắc
chắn sẽ nằm chắc trong tay Arsenal nếu như không có dịch cúm tai hại.
Một người bị cúm và liền đó là cả đội. Thực tế Arsenal đã để thua với
tỉ số 1-3.

Ngay hôm sau, trên các tờ báo chạy những hàng tít chế giễu Arsenal.
Nhưng đối với nhiều cổ động viên, League Cup không phải là điều gì quá
ư quan trọng, họ đã nhìn thấy một Arsenal đang hồi sinh trong 2 năm
qua. Ở giải vô địch họ cũng đang thi đấu rất tốt với chỉ vỏn vẹn 18 bàn
thua trong cả 30 trận đấu đã đá! Arsenal trở lại là đối thủ đáng gờm
trong mọi cuộc đua tranh.


(AFCVN) - 1970: Tìm lại ánh hào quang

Cổ động viên của Arsenal vẫn phải kiên nhẫn chờ thêm một thời
gian nữa.





Mùa bóng 1969-1970 khởi đầu không mấy thuận lợi, thậm chí
cuối mùa cũng không khả quan hơn, họ xếp chung cuộc với vị trí 12.
Arsenal cũng dừng bước ở League Cup khi gặp Everton tại vòng 3, tồi hơn
nữa là bị loại ngay vòng đầu tiên của cúp FA. Có một sự thất vọng chút
xíu, nhưng 1970 lại là năm bước ngoặt trong lịch sử câu lạc bộ, đánh
dấu sự trưởng thành mới của Arsenal. Họ có một huấn luyện viên tài giỏi
là Bertie Mee và đội hình cầu thủ đang độ chín. Đó là Charlie George,
Ray Kennedy, Eddie Kelly... những chàng trai trẻ đang ước mong chứng tỏ
mình.

Phong độ cao mùa bóng trước đã đảm bảo đội bóng có một suất tại Inter
Cities Fairs Cup (cúp UEFA sau này). Thành tích trong nước Arsenal
không thiếu thế nếu không nói là thừa nên mục tiêu lớn của câu lạc bộ
năm đó có lẽ là chiếc cúp này. Dĩ nhiên họ giành được nó, tuy vậy con
đường dẫn tới thành công cũng không hề bằng phẳng. Đội bóng chạm trán
đối thủ lớn Ajax Amsterdam vòng bán kết. Ở thời điểm đó, đây là câu lạc
bộ lừng lẫy châu Âu với những tên tuổi như Johan Cruyff, Rudi Krol,
Piet Keizer, Gerrit Muhren... Thế nên Arsenal cần phải chứng tỏ mình.
Trận lượt đi, tận dụng lợi thế sân nhà, những chàng pháo thủ ghi tới 3
bàn thắng do công của George (2 bàn) và Sammels. Tỉ số 3-0 tạo một tâm
lí thoải mái cho các cầu thủ, lượt về họ đã kiên cường chống đỡ những
đợt tấn công của Ajax và chỉ để thua với tỉ số 0-1. Như vậy Arsenal đã
vượt qua Ajax tương đối dễ dàng và không khó khăn như người ta tưởng.
Họ đi tới trận chung kết gặp Anderlecht.

Nỗi hân hoan sau khi đánh bại Ajax của các cầu thủ Arsenal nhanh chóng
bị dập tắt. Trên sân nhà, đội bóng Bỉ ghi một lèo 3 bàn thắng để dẫn
trước Arsenal 3 - 0. Các cổ động viên của đội bóng nhấp nhổm không yên.
Thậm chí họ còn cảm thấy bóng đen thất bại của 2 trận chung kết các năm
1968, 1969 đang ám ảnh họ. Tuy nhiên, bàn thắng của Ray Kennedy đã làm
sống dậy hi vọng. Nhận thấy Charlie George có vẻ mệt mỏi, Bertie Mee đã
tung Ray Kennedy vào sân và anh đã có cú đánh đầu đẹp mắt hạ thủ môn
Anderlecht, mang về một bàn thắng trên sân khách hết sức quý giá cho
Arsenal. Tỉ số 1-3 không phải là thảm họa, nó đồng nghĩa với việc đội
bóng sẽ phải cực kì cố gắng ở trận lượt về. Thủ quân Frank McLintock
phát biểu sau trận đấu: "Anderlecht đá rất hay. Họ có những cầu thủ
giỏi như Mulder hay van Himst. Nhưng tôi biết họ có điểm yếu và tôi tin
Arsenal sẽ chiến thắng".

Ngày 28 tháng 4 năm 1970, khán giả đến chật kín Highbury. Sân nhà luôn
là sức mạnh của Arsenal, cổ động viên biết điều đó và họ hò reo rất ồn
ào. Không phải đợi lâu, cú sút sấm sét của Eddie Kelly xé toang mành
lưới Anderlecht. Tỉ số chung cuộc lúc này là 2-3 nghiêng về Anderlecht
nhưng Arsenal đang có lợi thế về bàn thắng sân khách. Chỉ một bàn thắng
nữa là họ sẽ kết liễu đội bóng Bỉ. Tất cả khán giả tim đập thình thịch
chờ giây phút đó và họ được toại nguyện khi Radford ghi bàn thứ 2 cho
Arsenal. Chiến thắng đang đứng về Arsenal nhưng cả sân vận động phải
giật thon thót khi cú dứt điểm của Mulder (Anderlecht ) đập trúng cột.
Rõ ràng không thể có giây phút nào buông lỏng và những người hâm mộ
theo dõi trận đấu với tâm trạng lo lắng. Tâm trạng đó chỉ được giải tỏa
cho đến khi Sammels ghi bàn thứ 3.

Tiếng còi kết thúc cuối cùng cũng vang lên. Arsenal chiến thắng! Đám
đông khán giả tràn xuống sân chúc mừng các cầu thủ. Nhiều người còn bị
cổ động viên tranh giành hết quần áo kỉ niệm. Nhưng trong ngày vui đó,
không ai còn để ý điều đó. Sân Highbury tràn ngập niềm vui chiến thắng.
Sau 17 năm khát khao mong đợi, Arsenal đã mang lại niềm tự hào cho
những người hâm mộ bằng chiếc cúp châu Âu danh giá. 17 năm đó thực sự
đã kết thúc và mọi người đều chung ý nghĩ: từ đây sẽ là một kỉ
nguyên mới cho đội bóng, tất cả mới chỉ bắt đầu...


Con đường đến vinh quang và lớp cầu thủ xuất sắc của Arsenal





Charlie George




Ray Kennedy




Frank McLintock




George Graham




Thủ môn Bob Wilson




George Amstrong




Peter Storey




Bob McNab




(AFCVN) - Mùa giải 1970 -1971 là
mùa giải đại thắng của Arsenal với chiếc cúp vô địch thứ 8 và chiếc cúp
FA thứ 4, dù rằng họ không may để thua FC Koln theo luật bàn thắng sân
khách tại tứ kết cúp UEFA.





Nhưng bỏ qua chuyện đó, đây vẫn được đánh
giá là năm thi đấu thành công nhất lịch sử câu lạc bộ.

Trận đấu khai mạc mùa giải, Arsenal phải đến làm khách trên sân của
Everton - đương kim vô địch. Hai đội rượt đuổi tỉ số và Arsenal hài
lòng ra về với trận hòa 2-2 (Charlie George và George Graham ghi bàn).
Khởi đầu khá thuận lợi, đội bóng có những trận đấu đầy ấn tượng mùa
bóng đó: thắng West Bromwich Albion 6-2 trên sân nhà, đè bẹp Manchester
United 4-0 lượt đi (sân Highbury) và 3-1 lượt về, thắng Nottingham
Forest 4-0 và cũng với tỉ số đó Arsenal đã khiến đương kim vô địch
Everton phải ngậm ngùi trở về tay trắng. Tuy nhiên Arsenal cũng hơi xấu
hổ một chút khi bị Stoke City cho phơi áo 5-0 (26/9/1970). Nhưng điều
quan trọng là đội bóng đoạt cú đúp và Stoke City bị chính Arsenal hất
cẳng ra khỏi bán kết FA năm đó.

Chức vô địch không đến với Arsenal một cách dễ dàng, các cầu thủ phải
tập trung đến vòng đấu cuối cùng. Năm ấy đối thủ chính của Arsenal là
Leeds United. Đội bóng này kết thúc mùa giải với 64 điểm trong tay,
trong khi đó trận đấu cuối cùng của Arsenal bị hoãn lại do vướng vào
trận bán kết FA và được dời sang tối thứ 2 sau đó. Trước trận đấu này,
Arsenal có 63 điểm và ai nấy đều quyết chiến cho trận cuối. Đặc biệt
hơn và cũng trớ trêu hơn, đối thủ sẽ tiếp họ trên sân nhà lại chính là
Tottenham, kẻ thù không đội trời chung của Arsenal! Cả 2 đều có những
lí do riêng để gắng sức trong trận đấu này. Arsenal thì lẽ dĩ nhiên, họ
đang khao khát chức vô địch. Còn về phía Tottenham, nếu có thời điểm
nào trong mùa bóng để Leeds có thể vượt qua được Arsenal chính là lúc
này, khi Arsenal đối đầu với Tottenham. Ngoài sự ganh ghét nhau từ
trước thì Tottenham cũng đang rất cần chiến thắng để kiếm thêm điểm
nhằm tham gia cúp châu Âu. Do đó đây sẽ là một trận đấu cực kì ác liệt.

Ngoài ra, với sự hơn kém sít sao về mặt điểm số và cách tính tỉ số bàn
thắng trung bình rắc rối hồi đó, kết quả trận đấu được quan tâm hơn mức
bình thường. Nếu Arsenal thắng có nghĩa Leeds không giành được chức vô
địch và ngược lại. Không chỉ thế, nếu là một trận hòa không tỉ số sẽ
mang cúp vô địch về sân Highbury nhưng nếu hòa có tỉ số, Leeds sẽ là
nhà quán quân của giải hạng Nhất!

Trận đấu nóng ngay từ trước khi trận đấu diễn ra bởi những lời khẩu
chiến của 2 bên. Ngày hôm đó, tất cả các fan bóng đá tại khu Bắc London
đều kéo về sân White Hart Lane và sân vận động đóng cửa 1 giờ trước khi
bóng lăn bởi đã đủ 51192 người may mắn chen được vào. Số người còn ở
bên ngoài phải gấp đôi con số đó. Giao thông tắc nghẽn. HLV Berty Mee
than thở: "Bình thường tôi đi chỉ mất 20 phút, vậy mà hôm nay phải mất
hơn một tiếng. Tôi chưa bao giờ thấy cảnh đó. Với đám đông cuồng nhiệt
như vậy, chúng tôi không thể để thua!". Còn ông trọng tài, Kevin
Howley, đã phải bỏ chiếc xe hơi của mình cách sân cả dặm để đi bộ tìm
đường lách qua đám đông vào sân.

Trận đấu diễn ra vô cùng gay cấn, nhưng thời gian dần trôi về những
phút cuối mà cả 2 bên đều chưa thể ghi được bàn thắng. Tỉ số hòa 0-0
đảm bảo chức vô địch cho Arsenal và có lẽ ai nấy đều nín thở theo dõi
những phút giây định mệnh này. Nhưng không cần lặp lại kỉ niệm về chức
vô địch năm 1953, những chàng pháo thủ đủ khả năng đoạt cúp một cách
thuyết phục. Phút 87, từ đường tạt bóng của Armstrong, Kennedy nhảy lên
đánh đầu hiểm hóc, bóng bay qua tay thủ môn vào lưới. Cả cầu trường nổ
tung. Một bàn thắng quá đẹp. Chỉ 3 phút sau đó, trọng tài Kevin Howley
thổi còi kết thúc trận đấu và hàng ngàn người tràn xuống sân để chúc
mừng những người hùng của họ.

Cả đội bóng được công kênh trong biển người hâm mộ. Còn gì tuyệt hơn
khi Arsenal đăng quang ngay trên sân nhà của Tottenham?! Người hâm mộ
có thể tự hào bởi đội bóng của họ lần thứ 8 giành ngôi vị quán quân
giải hạng Nhất. Ở thời điểm ấy, đó thực sự là một kỉ lục, không một đội
bóng nào có thể tranh đua cùng với Arsenal. Giữa niềm hân hoan ấy là
nỗi buồn cay đắng của cổ động viên Leeds United. Không biết họ có thể
tự an ủi với số điểm 64 kỉ lục đối với đội á quân? Chắc là không.


Arsenal thắng Tottenham 1-0



Thống kê mùa giải

Trận: 42
Thắng: 29
Hòa: 7
Thua: 6
Bàn thắng: 71
Bàn thua: 29
Điểm: 65
Vị trí: 1

Vậy là một nửa cú đúp đã được thực hiện. Nước Anh nóng lòng chờ đón kì
tích của Arsenal bởi ngay sau trận cầu kịch tính với Tottenham là trận
chung kết FA. Cũng phải chú ý một điều đặc biệt là năm đó Arsenal luôn
gặp xui xẻo khi bốc thăm và các trận đấu tại cúp FA họ luôn phải lên xe
buýt hành quân tới sân đối thủ (trừ những trận bán kết và chung kết
diễn ra trên sân trung lập).

Rời sân nhà, các cầu thủ Arsenal bị mất đi một nguồn cổ vũ tinh thần
lớn nhưng với bản lĩnh của nhà vô địch, đó không phải là vấn đề lớn với
họ. Arsenal đã vượt qua các trở ngại trên đường tới Wembley không mấy
khó khăn, tuy nhiên trận bán kết với Stoke City thực sự đáng nhớ trong
lịch sử câu lạc bộ. Các cổ động viên sẽ còn nhớ mãi những giây phút
nghẹt thở mà họ phải chịu đựng ngày hôm đó. Stoke City lúc đó là một
đối thủ khó chịu, không thể chờ đợi một trận đấu dễ dàng với họ.

Thực tế là sau khi hiệp một kết thúc Arsenal bị Stoke City qua mặt với
tỉ số 2-0. Những cổ động viên của Arsenal ai nấy đều bồn chồn lo lắng
bởi ngoài tỉ số bất lợi, đội bóng còn thi đấu không được sung sức và
khá rời rạc. Hai bàn thua của họ thật ngớ ngẩn. Từ một quả phạt góc,
Storey phá bóng trúng người cầu thủ đối phương bật trở vào khung thành
Arsenal! bàn thua thứ 2 còn tệ hơn, cầu thủ con cưng Charlie George
phạm một sai lầm chết người khi cú chuyền về của anh không như ý muốn.
Ritchie bên Stoke City nhanh như cắt vồ lấy để rồi sút tung lưới
Arsenal.

Rõ ràng những ai yêu quí đội bóng không thể an tâm với những gì các cầu
thủ đang thể hiện trên sân. Hơn thế nữa, trong khung thành của Stoke
City là Gordon Banks, một thủ môn rất cừ và cũng rất nổi tiếng bởi pha
phá bóng sau cú đánh đầu sấm sét của Pele tại WC 1970. Tuy nhiên, bởi
vì năm đó là năm của Arsenal, họ không thể để thua trong bất cứ cuộc
chơi nào.

Sang hiệp 2, trong một pha đột phá Kenedy bị đội bạn chơi xấu bằng cách
khèo chân anh. Kenedy ngã gục và Arsenal được hưởng một quả phạt trực
tiếp. Từ khoảng cách 20 yard, Storey tung xa một cú đá phạt mẫu mực.
Gordon Banks dù có giỏi đến đâu cũng phải bất lực nhìn bóng bay vèo vào
lưới . Arsenal gỡ được bàn đầu tiên. Stoke City chẳng hề tỏ vẻ gì nao
núng, thậm chí họ còn tấn công ác liệt hơn. Bàn thắng của Storey không
thể thay đổi được cục diện được trận đấu, đối phương vẫn liên tục vây
hãm khung thành Arsenal, nhưng dù gì, khoảng cách giữa 2 đội chỉ là một
bàn thắng, điều đó thắp lên ngọn lửa hi vọng cho các pháo thủ và họ
kiên cường chống trả tất cả các đợt tấn công của Stoke City.

Anh chàng Greenhoff bên Stoke City chạy nhảy rất tích cực khiến hàng
hậu vệ của Arsenal rất vất vả. Thậm chí Greenhoff đã có 2 cơ hội rất
ngon ăn nhưng Stoke City vẫn không thể ghi bàn vào lưới đối phương thêm
một lần nữa. Arsenal có may mắn không? Thật khó để bình luận. Họ thoát
chết trong gang tấc trong nhiều tình huống tấn công của Stoke City và
bù lại, họ cũng đã phải trả giá bởi 2 bàn thua ngớ ngẩn hiệp 1.

Dù gì đi nữa phải nói rằng số phận đã ưu đãi cho Arsenal. Trận đấu đã
bước sang những phút bù giờ với 2 phút được thêm. Tỉ số vẫn là 2-1 và
Arsenal vẫn đang thua. Các pháo thủ tràn lên tấn công theo phương châm
còn nước còn tát và họ được hưởng một quả phạt góc bên cánh phải. Các
cổ động viên xôn xao hi vọng bởi thời điểm đó Arsenal là một đội bóng
có lối chơi bóng bổng rất cừ. Quả bóng được treo bổng vào khu cấm địa
của Stoke City. Đường bóng rất xoáy và Gordon Banks chợt mất phương
hướng. McLintock bật cao thực hiện một cú đánh đầu hiểm hóc về phía cột
dọc trái. Gordon Banks đã bất lực và trong một sự rất cố gắng, John
Mahoney bên phía Stoke City lúc ấy đang đứng canh cột đã thò tay ra cản
phá một bàn thua. Đương nhiên trọng tài nhìn thấy pha phạm lỗi rất thô
đó và ông chỉ tay nhanh chóng vào chấm phạt đền.

Các cổ động viên của Arsenal hò reo vang dội trong khi Storey bình tĩnh
tiến đến nhận nhiệm vụ. "Cả sân vận động nín thở theo dõi bước chạy của
tôi. Tôi cần phải thắng Gordon Banks!" Trong lúc ấy, ở đầu sân bên kia,
Wilson, thủ môn Arsenal quỳ xuống gối cầu nguyện. Cả thế giới lặng yên.
Peter Storey chạy lấy đà và thực hiện một cú sút căng về phía góc trái.
Không đánh lừa được Gordon Banks nhưng đó là một cú sút hoàn hảo. Bóng
đi chìm , lọt dưới tay của Banks. Tỉ số được san bằng! Mùa bóng đẹp đẽ
của Arsenal được cứu giúp và 2 phút bù giờ đó đi vào lịch sử câu lạc bộ
như một trong những thời khắc đẹp đẽ nhất.

Trận đấu kết thúc với kết quả hòa và như thế hai đội sẽ phải đá lại.
Sau đó Arsenal đã vượt qua Stoke City với tỉ số 2-0 bằng 2 bàn thắng
của Graham và Kennedy. Họ thẳng tiến vào trận chung kết gặp Liverpool,
một đội bóng cũng rất sừng sỏ.

Con đường tới vinh quang

Vòng 3: Yeovil Town – Arsenal: 0-3
Ghi bàn: Radford (2), Kennedy
Vòng 4: Portsmouth – Arsenal: 1-1
Ghi bàn: Storey
Đá lại: Arsenal – Portsmouth: 3-2
Ghi bàn: Storey, Simpson, George
Vòng 5: Manchester City – Arsenal: 2-1
Ghi bàn: George (2)
Vòng 6: Leicester City – Arsenal: 0-0
Đá lại: Arsenal - Leicester City: 1-0
Ghi bàn: George
Bán kết: Stoke City – Arsenal: 2-2
Ghi bàn: Storey (2)
Đá lại: Stoke City – Arsenal: 0-2
Ghi bàn: Graham, Kennedy
Chung kết: Liverpool – Arsenal: 1-2
Ghi bàn: George, Kelly.

Trận chung kết lịch sử





Cú sút của Charlie George và pha ăn mừng bàn thắng của anh trong trận chung kết

Trận chung kết, trái với dự đoán, không thật sự hấp dẫn cho lắm. Kết
thúc 2 hiệp chính 2 đội hòa với tỉ số 0-0. Cả 2 đội đều có những cơ hội
để kết thúc trận đấu trong thời gian đá chính nhưng lần lượt bỏ lỡ,
trong đó Arsenal có vẻ tiếc hơn. Trận đấu phải có thêm những hiệp phụ
và bât ngờ Steve Heighway đưa đội bóng thành phố cảng Liverpool vượt
lên dẫn trước. Nhưng Charlie George kịp thời ghi bàn quân bình tỉ số
cho các chàng pháo thủ.

Tiếp đó Arsenal có bàn thắng từ một pha lộn xộn trước vòng cấm địa
Liverpool, không biết bóng va đập qua bao nhiêu chân người trước khi
đến chân Eddie Kelly. Cầu thủ này đá một cú sút với. Quả bóng lập bập
đến tầm khống chế của George Graham và anh xoay người rất dẻo tung một
cú đá rất mạnh nhưng không trúng bóng.

Có rất nhiều tranh cãi về tình huống này bởi thật khó xác định ai là
người chạm bóng cuối cùng. Eddie Kelly thì không nói bởi anh làm sao
biết được trong khi George Graham nói với vẻ không được quả quyết: "Tôi
nghĩ chân tôi phớt nhẹ vào quả bóng". Cuối cùng, nhờ một góc quay thuận
lợi có từ một camera nghiệp dư, Eddie Kelly được công nhận là người ghi
bàn thắng đó. Nói là bàn thắng vì quả bóng sau đó từ từ đi vào lưới
Liverpool. Arsenal đã bảo toàn được tỉ số đến cuối trận và như thế có
nghĩa là, giấc mơ ăn cú đúp trở thành hiện thực.

Không thể nói hết được nỗi vui mừng của cầu thủ cũng như cổ động viên
Arsenal. Khi tiếng còi mãn cuộc cất lên cũng là lúc cả vùng Bắc London
ăn mừng.



Ngày 8 tháng 5 năm 1971 - Wembley Stadium
Trọng tài Mr N. Burtenshaw, Great Yarmouth

ARSENAL - LIVERPOOL 2-1

Cầu thủ ghi bàn:
Arsenal: Charlie George, Eddie Kelly
Liverpool: Steve Heighway


ARSENAL










Đội hình xuất quân

1. Bob Wilson
2. Pat Rice
3. Bob McNab
4. Peter Storey
5. Frank McLintock
6. Peter Simpson
7. George Armstrong
8. George Graham
9. John Radford
10. Ray Kennedy
11. Charlie George
12. Eddie Kelly (được thay bởi Peter Storey)


LIVERPOOL

Đội hình xuất quân

1.Ray Clemence 2.Chris Lawler 3.Alec Lindsay 4.Tommy Smith 5.Larry
Lloyd 6.Emlyn Hughes 7.Ian Callaghan 8.Alun Evans 9.Steve Heighway
10.John Toshack 11.Brian Hall 12.Phil Thompson (Được thay bởi Alun
Evans)




Thế hệ vàng của Arsenal


Khoảng 250 ngàn người đã đứng dọc con đường từ Highbury đến Islington
Town Hall khi độ bóng ăn mừng cú đúp và diễu hành trên xe buýt trên
khắp đường phố. Một mùa bóng không thể nào quên đã kết thúc trọn vẹn.







(AFCVN) - 1972: Mờ nhạt



Sau ánh hào quang của mùa bóng 1970 -71, năm 72 có thể coi như một sự
thất vọng lớn.





Trong mọi cuộc đua tranh, Arsenal không thể đi đến đích
cuối cùng, nghĩa là không có thêm một chiến công nào dành cho các fan
hâm mộ. Tuy nhiên sự thất bại trên sân cỏ không phải là nỗi buồn duy
nhất của Arsenal dành cho họ, những gì xảy ra thật xa lạ với hình ảnh
của chính Arsenal.

Một tháng sau khi cú ăn đúp lịch sử được thiết lập, vùng bắc London
lan truyền những tin đồn về sự rạn nứt đầu tiên của đội bóng mà từng
được coi như một tập thể vô cùng vững mạnh. Don Howe, người có ảnh
hưởng rất lớn trên cương vị huấn luyện viên phó mùa bóng trước chuyển
sang West Bromwich Albion (ngày 8/7/1972). John Sammels quyết định đầu
quân cho Leicester City với cái giá 100 ngàn bảng. Những sự ra đi ảnh
hưởng rất nhiều đến đội bóng, cùng với đó, giữa Simpson, George và
Storey xảy ra mâu thuẫn khá căng thẳng khiến cho cuối mùa bóng, câu lạc
bộ đã không thể có kết quả như ý với vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng.

Cúp FA năm đấy là cơ hội cuối cùng để cứu vãn thanh danh của Arsenal
trong một mùa giải thất vọng. Đội bóng đã chơi khá tốt để rồi đi thẳng
đến sân Wembley tranh cúp với Leeds United. Đó là trận chung kết thứ 5
liên tiếp của họ trong 5 năm qua.

Arsenal lúc này là một đội bóng chơi thiếu sinh khí và ngày hôm ấy họ
cùng Leeds United trình diễn cho khán giả một trận đấu thật tẻ nhạt.
Trận chung kết được quyết đinh bởi cú đánh đầu lái bóng đầy uy lực của
Allan Clarke vào những phút cuối cùng. Đáng tiếc Clarke lại là cầu thủ
của Leeds và như thế có nghĩa là Arsenal đành phải chấp nhận nhìn đối
thủ giương cao cúp vô địch.

Về đích với vị trí thứ 5 và đoạt ngôi á quân cúp FA không phải là một
kết quả tồi nhưng nó lại gây thất vọng cho người hâm mộ sau mùa giải
rực rỡ 1970-71. Kỉ lục năm ấy giờ chỉ còn là quá khứ và những năm tháng
tiếp theo nguy cơ tan rã của đội bóng ngày càng rõ rệt với sự dứt áo ra
đi của những cầu thủ trụ cột. Cùng với đó là sự xuống dốc của câu lạc
bộ. Những ngày tháng đen tối mười năm trước dường như quay trở lại sân
Highbury, Arsenal hấp hối tại vị trí 17 trong bảng xếp hạng khi kết
thúc mùa bóng 1975-76.


1976



Không còn hình ảnh của những chàng pháo thủ tung hoành trên sân cỏ nữa,
triều đại của Bertie Mee đã đến giai đoạn suy tàn và câu lạc bộ cần một
luồng gió mới. Bertie Mee xin từ chức, hàng loạt đơn ứng cử gửi đến
Arsenal. Sau nhiều sự suy xét đầy cân nhắc, Terry Neill được giao nhiệm
vụ huấn luyện đội bóng. Nhiệm vụ đầu tiên của ông là thuyết phục siêu
sao của Newcastle United là Malcolm "Supermac" MacDonald đến với
Highbury (với giá 333,333.33 bảng). Lúc đó nòng cốt của Arsenal là Pat
Rice, David O'Leary, Liam "Chippy" Brady, Frank Stapleton, Graham Rix.
Terry Neill chấn chỉnh lại đội bóng và những cố gắng của ông tỏ ra có
kết quả với vị trí thứ 8 chung cuộc. Chân sút MacDonald tỏ rõ giá trị
với 25 bàn thắng.


Pat Rice


MacDonald


Frank Stapleton


Liam Brady


David O'Leary


1978



Mùa bóng thứ 2 của Terry Neill bắt đầu với sự xuất hiện của Pat
Jennings. Cầu thủ 32 tuổi này đến từ đối thủ đáng ghét Tottenham với
giá chỉ là 40 ngàn bảng, đơn giản vì Tottenham cho rằng anh sắp sửa quá
"đát" do đó tìm cách tống khứ anh đi. Thực tế cho thấy Tottenham đã
giúp Arsenal có được một món hời bởi Pat Jennings sau đó đã chơi cho
câu lạc bộ hơn 300 trận đấu! Cùng với sự góp mặt Willie Young, Alan
Hudson và Alan Sunderland, Arsenal có một đoàn quân đầy tiềm năng. Mùa
bóng đó câu lạc bộ chơi khá thành công. Họ xếp thứ 5 trên bảng xếp hạng
và đi đến trận đấu cuối cùng tranh cúp FA.

Một điều dễ nhận thấy trong lịch sử câu lạc bộ, Arsenal thường phải
chịu vận đen đủi. Đã bao nhiêu lần họ lọt vào trận chung kết để rồi
chịu để chiếc cúp vô địch tuột khỏi tầm tay? Sân Wembley hôm ấy cũng
không phải là một ngoại lệ. Ipswich Town có bàn thắng duy nhất được ghi
bởi Roger Osborne. Tuy nhiên nếu biết trước trận đấu Arsenal phải chịu
những khó khăn như nào thì việc Arsenal thất bại là điều có thể dự báo.
Alan Sunderland tái phát chấn thương ở chân trong khi Brady, Rice,
Nelson và Young vẫn đang trong thời gian dưỡng thương. Chân sút chủ lực
Macdonald sau xét nghiệm cho thấy chân phải của anh cần phải có một ca
phẫu thuật. Tất cả khiến Arsenal phải ra sân với một đội hình què quặt.

Arsenal kết thúc với không một danh hiệu cụ thể nào trong tay. Hơn thế
nữa, câu lạc bộ cũng như người hâm mộ phải chịu một mất mát to lớn. 3
ngày sau trận chung kết, Macdonald phải trải qua ca phẫu thuật. Nó
không thành công và một loạt ca phẫu thuật chữa cháy sau đó đã buộc sự
nghiệp thi đấu của anh phải chấm dứt ở tuổi 29. Một điều đặc biệt đối
với cầu thủ tài năng này là anh đã có 3 lần tới Wembley để tranh cup FA
(2 lần trước với Newcastle Utd). Tiếc thay, 3 chuyến đi đều là những kỉ
niệm buồn bởi không lần nào anh có vinh dự ôm hôn chiếc cúp vô địch.


1979: Trở lại



Mùa giải 1978-79 là một mốc son trong lịch sử câu lạc bộ và sẽ khó có
thể phai nhòa trong tâm trí các cổ động viên. Đối với những ai cuồng
nhiệt và có mối ác cảm với Totteham thì sẽ có thêm một lí do để không
thể quên mùa bóng đó bởi năm ấy Arsenal đã có trận vùi dập lịch sử
Tottenham ngay trên sân White Hart Lane với một tỉ số thê thảm là 5-0.
Tottenham khi đấy cũng rất mạnh và trận thua đó quả thật là một điều
tủi nhục. Alan Sunderland ghi một hat-trick, 2 bàn thắng còn lại là của
Frank Stapleton và Liam Brady.




Alan Sunderland

Chặng đường vinh quang tới chiếc cúp FA của Arsenal năm đó được ví như
một thiên sử thi. Ngay vòng 3 họ đã cùng Sheffield Wednesday lập một kỉ
lục thật đặc biệt trong lịch sử FA. Họ gặp nhau rồi hòa, đá lại rồi lại
hòa, tiếp tục đá lại rồi tiếp tục hòa... Vòng quẩn quanh ấy khiến 2 đội
phải đá tới 5 trận mới có thể phân định thắng thua! Mùa đông lạnh lẽo
năm ấy khiến con người gần như tê cóng. Arsenal là một trong ít ỏi
những đội bóng phải thi đấu dưới tiết trời khắc nghiệt như vậy.

Nhưng những cuộc thi đấu đó thực sự là nảy lửa. Đội bóng bị Sheffield
Wednesday cầm hòa 1-1 trên sân Hillsborough và sẽ phải có trận đấu đá
lại. Trên sân nhà, bàn thắng muộn mằn của Brady đã cứu giúp Arsenal
kiếm được một tỉ số hòa. Trận đá lại thứ 2 đá trên sân trung lập và
Filbert Street của Leicester City, một trong số rất ít sân vận động đủ
điều kiện thi đấu trong thời tiết lạnh lẽo mùa đông ấy đã được chọn.
Tối thứ 3 đó kết thúc với tiếp tục một tỉ số hòa 2-2. Rõ ràng cả hai
đội bóng đều rất thất vọng nhưng họ vẫn phải tiếp tục thi đấu trận đá
lại thứ 3 sau đó hai ngày và vẫn trong giá lạnh khắc nghiệt. Tỉ số là
3-3! Nghĩa là sẽ phải thêm một trận đá lại nữa, trận đá lại thứ 4.


Năm ngày sau đó Arsenal và Sheffield Wednesday trở lại Filbert Street
quyết một trận sống mái, và thật may mắn với 2 bàn thắng củaFrank
Stapleton, Steve Gatting đã kết liễu sự chống trả phi thường của
Sheffield Wednesday, bởi vì thật ra lúc đó đây chỉ là một đội bóng hạng
3. Vậy mà họ đã làm khốn khó cho Arsenal đến như thế nào! Đá liền 5
trận, chắc chắn các cầu thủ không ai muốn nhưng họ đã làm thỏa mãn
143,996 khán giả đến sân (qua tổng cộng 5 trận) và các khán giả truyền
hình bởi 540 phút thi đấu đặc biệt này. Điều đáng ghi nhận hơn, trong
loạt trận FA đó, Arsenal còn phải chơi một trận đấu trong khuôn khổ
giải hạng nhất. Tuy nhiên các cầu thủ vẫn còn đủ sức lực để đánh bại
Nottingham Forest 2-1 (Stapleton và Price ghi bàn). Arsenal sau đó vượt
qua Notts County ở vòng 4 FA để sau đó gặp lại đội bóng hùng mạnh
Nottingham Forest ở vòng 5.

Nottingham Forest lúc đó là một thế lực rất khó chịu. Sân nhà của
Nottingham Forest là một nơi rất khó để có một kết quả khả quan. Đội
bóng này có một chuỗi thành tich khó tin với 51 trận liên tiếp bất bại
trên sân nhà. Thật không may làm sao, kết quả bốc thăm cho thấy Arsenal
sẽ phải đến thi đấu nơi hang cọp này. Nhưng họ chẳng phải là những kẻ
bị thần may mắn ruồng bỏ bởi Arsenal đã rời Nottingham với thắng lợi!
Đội chủ nhà chơi phần lớn thời gian trên sân Arsenal, những cú sút của
họ bay tứ tung, đập cột, chạm xà, bị Pat Jennings cản phá... Nottingham
đã làm tất cả nhưng chẳng thể tìm được mành lưới của Arsenal. Đội khách
bất ngờ có bàn thắng mở tỉ số từ pha đá phạt mẫu mực của Stapleton. Bàn
thắng ấy thật quí giá bởi nó mang về chiến thắng cho Arsenal ngay trên
sân khách trong khi Nottingham Forest đành phải ngậm ngùi chào tạm biệt
kỉ lục bất bại cũng như giấc mơ FA của mình.


Trong một ngày nóng bức và ngột ngạt, trận chung kết FA đã diễn ra trên
sân Wembley giữa Arsenal và MU. Arsenal đã có một trận đấu xuất sắc với
Brian Talbot hoạt động vô cùng năng nổ tuyến tiền vệ và cặp Brady,
Stapleton nơi hàng tiền đạo. Hai cầu thủ đẳng cấp thế giới này gây rất
nhiều khó khăn cho Man đỏ.

Những nỗ lực của Arsenal cũng được đền đáp. Sunderland và Talbot cùng
lúc vung chân sút tung lưới Manchester United. Ban đầu bảng điện
tử ghi người ghi bàn là Sunderland nhưng sau đó đã sửa lại là Talbot.
Điều quan trọng là Arsenal đã có bàn mở tỉ số và sau đó, Stapleton đã
có pha đánh đầu hoàn hảo ghi bàn thứ 2.

Tưởng chừng như Arsenal sẽ giành cúp một cách dễ dàng thì bất ngờ,
trong vòng 5 phút cuối, Man Utd đã vùng lên một cách đầy nghị lực,
McQueen và McIlroy ghi liên tiếp hai bàn gỡ hòa cho đội bóng miền Bắc.
Những giây phút cuối cùng, Brady có bóng bên sân nhà, anh phá mạnh lên
với ý nghĩ sẽ phân tài cao thấp trong hiệp phụ .

Tuy nhiên Graham Rix đã gom hết sức còn lại cho cú nước rút thần tốc,
nhận đường câu bóng của Brady và tạt bóng rất đẹp cho Alan Sunderland
để anh này đưa bóng nhẹ nhàng vào lưới. 3-2 cho Arsenal! Cả sân vận
động cũng như rất nhiều cầu thủ không tin vào mắt mình. Không còn thời
gian cho United và Arsenal giành chiến thắng chung cuộc! Niềm vui vỡ òa
trong tất cả những ai yêu mến đội bóng.

Có một niềm vui riêng đối với Brian Talbot bởi anh là cầu thủ thứ 2
trong lịch sử đoạt cúp FA 2 năm liên tiếp với 2 câu lạc bộ khác



(AFCVN) - Mùa bóng 1979 - 1980 bắt đầu với trận thua Liverpool trong trận tranh
cúp Charity Shield. Đó có vẻ như là một điềm báo chẳng lành cho
Arsenal, họ đã tay trắng trong một mùa bóng mà lẽ ra họ có thể đã rất
thành công.





Có rất nhiều thứ được nhắc đến: kỉ lục 3 lần liên tiếp vào
tới chung kết FA, có mặt tại trận chung kết C2, tứ kết League Cup và
một suất dự cúp UEFA năm sau. Thế như tất cả có ý nghĩa nếu Arsenal
giành chiến thắng trong trận cuối cùng.

Mùa bóng ấy, họ phải chơi đến 70 trận và loạt trận đấu liên tiếp khắc
nghiệt ấy đã ảnh hưởng rất nhiều đến phong độ câu lạc bộ. Arsenal để
hòa 16 trận trong suốt mùa giải. Cặp tiền đạo của họ Frank Stapleton và
Alan Sunderland chia nhau mỗi người 14 bàn thắng, đó là một sự kết hợp
tốt nhưng là chưa đủ. Trong giải hạng nhất, chỉ duy nhất một lần
Arsenal ghi được hơn 3 bàn trong một trận đấu, trận khai mạc làm khách
trên sân Brighton (Sunderland 2, Stapleton, Brady). Quả thật, nửa đầu
mùa bóng họ chơi khá hay: tại vòng 2 League Cup, Arsenal vùi dập Leeds
United 7 - 0 (Sunderland 3, Brady 2, Stapleton, Nelson), vòng 4 họ tiếp
tục đánh bại Brighton 4 - 0 (Stapleton 2, Vaessen 2). Ở cúp C2, Arsenal
cũng thể hiện sức mạnh với trận đại thắng IFK Gothenburg 5-1
(Sunderland 2, Brady, Price, Young).

Trận bán kết FA, Arsenal phải thi đấu với Liverpool, đội bóng hùng mạnh
lúc bấy giờ là nhà đương kim vô địch và đang làm mưa làm gió tại đấu
trường châu Âu. Tuy vậy, những khẩu thần công cũng không hề quá e ngại,
bởi họ biết rõ khả năng của mình. Hai đội phải chơi đến 4 trận đấu mới
phân định được thắng thua. 4 trận đấu ấy đi vào lịch sử FA, đã không
biết bao mồ hôi, máu và nước mắt của các cầu thủ cũng như vô số lời
bình của dư luận đổ vào đó. Trận thứ 3 trong loạt trận đó ghi dấu Alan
Sunderland với bàn thắng ngay ở giây 13 (kỉ lục khi đó). Hai đội phải
chơi tiếp trận thứ 4 và Talbot ghi bàn duy nhất để Arsenal vượt qua
Liverpool.

Sau đó là một cuộc đọ sức cũng cực kì quan trọng. Arsenal sẽ phải đối
mặt với Juventus, một thế lực của nước Ý tại bán kết C2 năm đó. Trận
lượt đi tại Highbury, hai đội hòa 1 -1. Đó là một tỉ số nguy hiểm đối
với Arsenal. Đội bóng hành quân tới Turin với tâm niệm chỉ thắng hoặc
hòa với tỉ số cao hơn 1-1 thì họ mới có thể đi tiếp. Nhiệm vụ ấy quá
nặng nề bởi những thống kê cho thấy đã 25 năm nay, trong các cuộc thi
tài ở châu Âu, Juventus không hề bị đánh bại bởi các đội bóng Anh quốc
trên sân nhà, thậm chí 10 năm gần đây họ không bao giờ để thua bất cứ
đối thủ nào đến từ nước Anh.

Đó chắc chắn sẽ là một trận đấu khó khăn đối với Arsenal và quả thật
vậy, 88 phút thi đấu chính thức trôi qua nhưng tỉ số vẫn là 0 - 0.
Arsenal đứng trước nguy cơ bị loại bởi luật bàn thắng trên sân khách.
Tuy vậy bản lĩnh quật cường của đội bóng Anh đã được thể hiện. Chỉ còn
2 phút nữa là hết giờ thì Paul Vaessen, cầu thủ thay người của Arsenal
tung ra một cú sút cực mạnh vào góc xa khung thành. Thủ môn Juventus bó
tay nhìn bóng bay vào lưới. Bàn thắng ấy làm câm lặng cả sân vận động
đồng thời đưa Arsenal vào trận chung kết một cách vẻ vang.


Paul Vaessen


Tuy nhiên, đó là phút lóe sáng duy nhất trong cuộc đời cầu thủ ngắn ngủi
của Paul Vaessen bởi những chấn thương liên tiếp ở chân khiến anh phải
từ giã sân cỏ ở tuổi 20!

Những chiến thắng của Arsenal thật ấn tượng và hào hùng, thế nhưng
những trận đấu ấy chỉ càng làm nỗi thất vọng của cổ động viên đội bóng
sau đó thêm cay đắng. Chung kết FA, Arsenal tiếp đối thủ khó chịu là
West Ham. Bàn thắng duy nhất của Trevor Brooking (West Ham) đã mang
chiếc cúp FA về phía Đông London thay vì tới vùng Bắc thành phố.

Trận chung kết C2 năm đó có một kịch bản khác. Arsenal ép từ đầu đến
cuối Valencia với vô số cơ hội. Tuy vậy, 120 phút thi đấu trôi qua,
Arsenal không làm sao chọc thủng lưới đội bóng Tây Ban Nha. Hai đội
phải chấp nhận đá loạt penalty may rủi. Trong lượt đá đầu tiên, cả
Mario Kempes (Valencia và Liam Brady (Arsenal) đều đá hỏng. Sau đó, hai
đội không có thêm sai lầm nào nữa. Khi tỉ số là 5-4 nghiêng về
Valencia, Graham Rix bước đến chấm phạt đền để thực hiện quả đá thứ 6
cho Arsenal. Anh thực hiện một cú sút nhẹ, nó không đánh lừa được thủ
thành Carlos Pereira của Valencia, anh này bay người đúng hướng và cản
phá thành công. Thế có nghĩa là Arsenal lần thứ 2 trong mùa bóng để
tuột cúp vô địch ra khỏi tầm tay. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt của
Graham Rix, sai lầm của anh đã làm hỏng một mùa bóng đáng lẽ ra rất đẹp
dành cho câu lạc bộ.


Graham Rix


Mùa bóng chưa kết thúc với Arsenal và nỗi buồn vẫn còn tiếp tục. 3 ngày
sau đó họ thi đấu trận áp chót trong giải hạng Nhất với Wolverhampton
và dành được chiến thắng 2-1 trên sân khách (Stapleton, Walford). Không
có thời gian để nghỉ ngơi, ngày 19 tháng 5 năm 1980, vòng đấu cuối cùng
của mùa giải, Arsenal thi đấu trận thứ 17 kể từ đầu tháng 4 (tính cả 4
trận đấu với Liverpool). Đó là cuộc đọ sức không khác gì một trận chung
kết bởi nó quyết định tấm vé tham dự cúp châu Âu mùa bóng năm sau của
Arsenal. Thế nhưng các cầu thủ thi đấu như đeo chì ở chân và họ bị Boro
hạ tan tác với tỉ số 5-0. Arsenal tay trắng!


1981



Sau mùa bóng đáng thất vọng ấy, một không khí nặng nề bao trùm lên sân
Highbury. Frank Stapleton và Liam Brady chuyển đến Manchester United và
Juventus. Hawley, Chapman, Hankin là những khuôn mặt mới nhưng không ai
trong số họ có thể thay thế xứng đáng những người ra đi. Bản hợp đồng
đáng giá nhất có lẽ là Kenny Sansson. Clive Allen đến với Arsenal với
giá kỉ lục 1250000 bảng nhưng không hề chơi cho câu lạc bộ một trận đấu
nào, 8 tuần sau đó anh đến Crystal Palace theo một thỏa thuận giữa hai
đội (Paul Barron chuyển sang Arsenal). Họ kết thúc mùa giải với vị trí
thứ 3 nhưng khán đài đã thưa dần người xem...


1982



Chủ tịch câu lạc bộ, ông Denis Hill Wood, người rất được yêu mến và
kính trọng qua đời ở tuổi 76. Ông là trụ cột của Arsenal rất nhiều năm, nhận chức chủ tịch câu lạc bộ từ người cha và đến lượt
Peter Hill-Wood, người con của Denis Hill Wood nối tiếp truyền thống gia đình
ngồi vào ghế chủ tịch. Hiện tại ông vẫn đang nắm giữ cương vị đó.


1984



Nửa đầu thập niên 80 quả thật rất đáng thất vọng. Arsenal trở thành một
đội bóng thường thường bậc trung ở giải Hạng Nhất. Họ có thể xếp ở vị
trí thứ 5 hoặc thứ 6 nhưng không bao giờ chạm tới giấc mơ vô địch hay
cơ hội ở cúp châu Âu. Sau trận thua cay đắng Leicester City 0 - 3, huấn
l











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thegioitinhban.co.cc

1886 - Arsenal ra đời 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

* * Không sử dụng ngôn từ thiếu văn hóa.* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn hoặc viết (ST).* Tránh spam nhảm những chủ đề không liên quan.* Bấm nút nằm bên góc phải nếu gặp vấn đề khi chèn hình vui.* Nếu thấy bài viết hay hoặc bổ ích, bấm nút để khích lệ người viết.Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu trên toàn bộ diễn đàn.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
[A9]Zone™ THPT Bà Điểm :: Thể thao :: Premier League :: Pháo thủ Arsenal-

 Xem thêm các bài viết khác cùng chuyên mục

-
Create a forum on Forumotion | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblog.com
http://thegioitinhban.co.cc/m